ĐÀN ÔNG ƠI...ANH LÀ AI?



MƠ TRĂNG BÓNG NƯỚC



RAU RĂM Ở LẠI



LAN PHẢI SỐNG



NỬA ĐỜI HƯƠNG PHẤN



ĐT phòng vé:
028 3970 3138
Đường dây nóng:
0977 553 191
0125 9535 908

Xin Quý khán giả vui lòng đến Phòng Vé để lấy vé trong vòng 24 giờ sau khi đã đặt vé.

TIN TỨC

NSƯT Thành Hội "nhận tội" tại "Vườn nho đắng"

(NLĐO)- Khen NSƯT Thành Hội diễn hay, diễn xuất sắc xem chừng sẽ thừa lời vì vốn dĩ anh là người nghệ sĩ biết chăm chút cho việc hóa thân. Nhưng ở "Vườn nho đắng", bản dựng của đạo diễn Ái Như lại là một chuyện khác. ...Xem tiếp
 

Vườn nho đắng hóa ngọt ngào

Sân khấu Hoàng Thái Thanh vừa ra mắt vở kịch Vườn nho đắng (tác giả Mỹ Dung, Hoàng Thái Thanh, đạo diễn Ái Như) với thông điệp nhân quả, hận thù thật rõ ràng, nhưng cái hậu là sự ngọt ngào của vị tha, tình yêu, tình mẹ… ...Xem tiếp
 
Xem tất cả bài viết...

Chuyện đoá quỳnh hương. Nửa đời ngơ ngác

Kịch nói là một mảng nghệ thuật khó của nghệ thuật sân khấu . Khó vì nhiều lý lẽ, vì trong khuôn khổ hạn hẹp của sân khấu , kịch thể hiện nội dung với tất cả mọi diễn biến của cốt truyện muốn chuyển tải . Ở phần sân khấu hạn hẹp đó, người nghệ sĩ- diễn viên phải đốt cháy chính mình trong vai diễn , nghĩa là phải sống thật với vai diễn của mình. Chỉ cần một gượng mình là hỏng vai hay nhạt nhẽo.

 

Tối nay được xem Nửa đời ngơ ngác ở sân khấu Hoàng Thái Thanh . Dàn diễn viên rất ít , chỉ có 7 nhân vật in trên tờ poster. Tôi đã quen với sân khấu này cũng như quen hầu hết với các diễn viên ở đây . Quen không dám nói là thân nhưng hầu như các vở diễn đều được xem , có vở đến 3 lần mà không chán , cho nên tôi dám tự nhận là quen vì thế ….

Anh Thành Hội đón tôi ở sảnh ngoài với lời giới thiệu dí dỏm về mảng thiết kế lạ trước cửa ra vào . Đó là một cái lồng chụp hai con gà tre, một chuồng nhỏ trong đó có một chú heo mọi xinh như đồ chơi, và những đồ dùng của một vùng đồng bằng sông nước. Anh kéo tôi đến một góc sảnh và chỉ cho tôi xem một cái nồi nhôm cũ, nham nhở vết khói ám và những khứa cá kho giả cháy đen và bảo đêm nào tụi em cũng đập thì làm sao mà dùng nồi đất chị ơi ! …

 

Vòng ánh sáng mờ nhạt và những tiếng gọi vang vang Lê ơi! Út ơi! Anh Tư ơi! Anh Hết ơi …..đã kéo cả khán phòng vào vở kịch không quá nhiều tình tiết nhưng lại khiến người xem có thể khóc cười với những mảng đời buồn bã trong vở kịch .

 

Chị Ái Như lần này không vào những vai khổ hay dí dỏm mà là vai một bà Mẹ- Một bà Mẹ có của ở quê và của cải lớn nhất của Bà là hai cô con gái – Dù ở vai nào Chị cũng có thể làm người ta cười hay khóc với Chị. Cái khéo của Chị là ở từng vai diễn Chị đã thể hiện nhân vật bằng chính tuổi tác hay tính cách của nhân vật . Một bà Mẹ không ác nhưng không hiền. Bà phải giữ đúng mực cái đạo đức mà Cô con gái lớn đã lấy mất sau khi bỏ nhà theo trai , cái đạo đức từ xưa của Ông Bà mình đã dạy : Môn đăng hộ đối . Bà lạnh lùng đến tàn nhẫn khi phất cái nón vào góc khuất như một sự tình cờ nhưng hữu ý sau khi buông một câu: Chết cũng đừng cho tôi thấy mặt …Vậy mà chính Bà lại phải nhờ đến cô Út Lý dùng cái mẹo Bà chết để nhìn thấy mặt cô Lê …

 

Nếu không là Mẹ chắc khó lòng để chia sẻ với Bà Hai và có thể nghĩ Bà là người ích kỷ. Mà không ích kỷ, bực tức sao được khi công Bà nuôi cô con gái lớn Hai Lê được trắng da , dài tóc như thế để đùng một cái Cô bỏ nhà theo một anh chèo đò,một cái nghề chẳng có chút tương lai . Mọi sự giận dỗi ấy Bà trút cả vào cô Út , dỗi từng cách chê tách trà đậm lợt, dỗi từng cách đặt chén cơm vì miếng cá kho chẳng vừa miệng . Chê hay là đang nhớ , nhớ đến quay quắt nhưng cũng giận đến ứ lòng. Cái đạo đức mà Bà có, cái danh giá mà gia đình Bà đang có bỗng chốc bị cái anh chàng Tư Nhớ kia dem đi một cách dễ dàng quá. Vì thế khi Lê xảy thai, nhìn cách Bà hốt hoảng, hốt hỏang mà dứt khóat : Không phải, chỉ là con Lê có tháng , có tháng, biết chưa? Hơn ai hết Bà hiểu đằng sau câu nói ấy của Bà , tai nạn ấy của Lê lại là một điều may cho gia đình Bà…

 

Trong căn nhà ấy, hai mảnh đời cô quạnh vẫn sống với nhau, vẫn thương yêu nhau nhưng vẫn cứ giận nhau . Giận cô chị mà dỗi qua cô em, cô Út vì thương chị cũng giận Mẹ và vô tình rơi vào sự chống đối ngầm .

 

Sự trở lại của Hồng Ánh như một nét son trong vở kịch. Cô mặn mà, đằm thắm hơn nữa . Cách dùng từ rất Nam bộ, cách đi đứng , cách diễn xuất của Cô như chẳng diễn mà là chính Cô đang là Út Lý. Một Út Lý chân chất , mộc mạc , giản đơn đến lạ lùng . Cô lo cho chị,Cô càu nhàu Mẹ, xin Mẹ tha cho chị , rồi lại vẩn vơ nói lầm thầm những câu bâng quơ, thật có duyên hết sức .

Nhưng khen Ái Như hay Hồng Ánh chẳng qua cũng chỉ là chuyện thừa. Chuyện hôm nay là Út Lý đã thay Mẹ và Chị mà trả cái nợ Ân tình cho anh Tư . Trả âm thầm, tự nguyện mà trả. Trả từ thời còn xuân sắc đến khi phát hiện ra mình đã rụng mất một cái răng . Ở dưới quê, 38 tuổi thì đã coi như gái già , tuổi xuân thì đã mất . Cô làm ban đầu chẳng qua chỉ không muốn ai oán gia đình mình, Nhưng cái tình ấy đã trở thành tình thật . Cô đã quá vui khi nghe cậu bé nói về trách cá kho , đóa quỳnh hương nở hay dọn dẹp nhà cửa cho cha con anh Tư. Tình yêu ấy bùng cháy khi Cô tốc cái mền chui vào và  ôm chòang lấy anh Tư mà hỏi Em đã trả cho anh mười mấy năm mà anh cũng chưa tha cho chị Lê sao . Cô bơ phờ, cô hốc hác, cô thất thần khi bị khước từ. Cái đau ấy chẳng phải cô tiếc thời gian đã mất mà vì cô sợ cô sẽ mất chính người đàn ông mình yêu .

 

Rồi để khẳng định hay tìm kiếm mà  Út Lý tạo nên một hiện trường giả, nhìn Cô lui cui xếp lại đôi dép sao cho có vẻ giống cách một người leo giếng . Đôi dép xô lệch, Nhìn cô nóng nảy , lầm bầm…lần này mà không được thì chết mẹ cho rồi …Và có thấy cô van xin Lê nói lời xin lỗi với anh Tư để xóa đi nỗi đau dày vò hơn muời năm trong lòng người đàn ông ấy  …Xóa đi cái cũ để phải chăng Tư có thể chấp nhận Cô dễ dàng hơn… Không cười được mà rơi nước mắt . Có cái gì đó òa vỡ trong Cô, mười mấy năm đã trôi qua, còn có thêm mười mấy năm nữa sao ? Mà có còn thời gian để thêm mười mấy năm nữa không ? Cho nên khi bà Hai chấp nhận, Cô cười mím chi rồi mếu . Mếu đôi khi cũng để biểu lộ cảm xúc vui mừng . Chẳng phải “ Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười”,đó sao ?

 

Có những tiếng thở dài câm lặng của vở kịch:  Vừa vui vì tin vợ mình có thai đã chợt đau vì một sự bắt bớ vô lý để đến khi về thì vợ đã lấy chồng khác và con thì đã bị vứt ngòai bãi rác . Nỗi đau ấy thành nỗi hận không nguôi trong lòng người đàn ông chất phác Tư Nhớ. Anh ray rứt mãi với những đổ vỡ đến với mình nhanh như một cơn bão. Bão đã tan, các thứ tự đã được lập lại. Cô em vợ ngày ngày chăm chút cho anh thay cho khỏang trống vợ anh để lại cũng không làm anh xao lòng. Thật ra, Tư Nhớ đã yêu Út Lý nhưng hình như trong nỗi cay đắng của quá khứ, anh vẫn nghĩ rằng mình chỉ yêu Lê chứ không yêu Lý . Phải đợi đến khi nghe tin Út Lý ngã giếng và đã chết   anh mới hiểu té ra bao lâu nay, những điều anh chối bỏ chính là lúc trái tim anh nồng nàn nhất .

 

Ngây ngô đến buồn cười là anh chàng Hết . Tặng cô gái mình yêu cái lược chưa đủ, anh còn cố nghĩ ra một món quà tặng khác là cây lược chải chí . Nhưng đau đáu và chất ngất trong lòng anh là lời hẹn sẽ làm cho Út Lý một cái võng . Tay cầm tông đơ và kéo hớt tóc thì anh thợ hớt tóc kia làm sao có thể đóng được cái võng cho người yêu . Thế mà trong ngày cưới của mình, anh vẫn mang đến cho Út Lý cái võng và vẫn ngu ngơ, chân thành “Nếu em bằng lòng và bảo tôi đừng lấy vợ, tôi sẽ không cưới Hoài nữa mà cưới em…” Chất phác đến thế và đau nhức nhối khi thấy Tư Nhớ cũng yêu Lý, nhưng anh vẫn đủ trí khôn để nhắc Tư Nhớ rằng : Nếu anh có con gái và nuôi cho nó trắng da, dài tóc, rồi người ta đến dắt nó đi không một lời xin hỏi cưới,cũng không một lời xin lỗi anh có tha không?”. Anh đã xoáy vào đúng cái lỗi tầy trời của Tư Nhớ và nỗi đau của bà Hai . Anh có vẻ hiểu biết . Có phải vì vẻ hiểu biết nhưng chưa nói ra của Anh đã làm bà Hai thẫn thờ : Đám cưới sao mà phải vặn nhạc chi cho to vậy, ồn ào chòm xóm . Bà đang bực tiếng nhạc xập xình hay tiếc cho cô Út nhà mình đã vuột khỏi tay một chàng rể tuy có vẻ khù khờ nhưng không để xẩy ra chuyện như Tư Nhớ ….

 

Và Hoài , tuy đã về làm vợ anh Hết nhưng cô vẫn hiểu cái hồn của Hết chẳng ở bên cô. Cô đã chẳng cố tình nghĩ rằng cái võng anh ấy làm cho Cô thay vì cho Út Lý sao , và có ai chắc bên trong cái vẻ hạnh phúc kia là những tiếng thở dài .

 

Điểm xuyết cho vở kịch những nụ cười là cô Lan Dzẹo với tất cả những gì vô duyên, lắm chuyện nhất . Nhưng nếu thiếu cô thì hình như vùng quê ấy thiếu một làm gió . Vì tất cả tĩnh quá, tĩnh và buồn.

 

Nửa đời ngơ ngác. Có phải chăng Lê, Lý, Tư Nhớ, Hết, Hòai và cả bà Hai nữa đã để phí hòai nửa đời của mình và ngơ ngác kiếm tìm trong suốt nửa đời đó. Người kiếm tìm những danh giá của xã hội, của bản thân, đợi mười mấy năm một lời xin lỗi của Tư Nhớ để xã hội có thể quên đi cái hư của con gái mình ( Bà Hai ), người kiếm tìm một tình yêu những tưởng không bao giờ quên được( Tư Nhớ) , kẻ ngơ ngác vì đã trôi hết mười mấy năm mà không hiểu mình đã được cái gì ( Út Lý ) và nửa đời ngậm ngùi yêu da diết một người chỉ xem mình như bạn ( Hết ) …

 

Vở kịch buồn nhưng có hậu . Những nhân vật khác không nổi bật nhưng cũng không mờ nhạt, có cười nhưng chỉ cười nhè nhẹ, cái cười thâm thúy sau khi nghe một câu ý nghĩa . Và những đuổi bắt ấy tuy có nghiệt ngã, có đau khổ nhưng sao vẫn cứ như một đóa Quỳnh trắng muốt tỏa hương ngan ngát trong đêm …

Và sau Cánh đồng bất tận, một tác phẩm nữa của Nguyễn ngọc Tư lại được chuyển thể thành kịch. Tiếng gọi Út ơi vẫn còn vang vọng trong đầu dù cánh màn nhung đã khép lại. Cám ơn những diễn viên đã thổi hồn nhân vật trong truyện thành đời thường và đã cho chúng tôi những phút giây được sống với những nhân vật ấy..

 

Dzoãn Vân

Đêm 31 tháng 10.2010.

(Bình luận bên dưới của bạn sẽ được gửi trực tiếp đến chúng tôi)
Sân khấu kịch Hoàng Thái Thanh xin chân thành cám ơn những đóng góp ý kiến từ phía Quý khán giả.

Xem tất cả vở diễn >>
 
Trang chủ | Giới thiệu | Tin tức | Lịch diễn | Vở diễn | Nghệ sĩ | Thư viện hình | Liên hệ |
Số lượt truy cập:
Copyright © 2011 Sân khấu Kịch Hoàng Thái Thanh
CÔNG TY TNHH DỊCH VỤ GIẢI TRÍ THƯƠNG MẠI CÂY VÀ ĐẤT
Địa chỉ: 6A Phan Xích Long, P.3, Q.PN, TP.HCM
Mã số thuế: 0310820348