ĐÀN ÔNG ƠI...ANH LÀ AI?



MƠ TRĂNG BÓNG NƯỚC



RAU RĂM Ở LẠI



LAN PHẢI SỐNG



NỬA ĐỜI HƯƠNG PHẤN



ĐT phòng vé:
028 3970 3138
Đường dây nóng:
0977 553 191
0125 9535 908

Xin Quý khán giả vui lòng đến Phòng Vé để lấy vé trong vòng 24 giờ sau khi đã đặt vé.

TIN TỨC

NSƯT Thành Hội "nhận tội" tại "Vườn nho đắng"

(NLĐO)- Khen NSƯT Thành Hội diễn hay, diễn xuất sắc xem chừng sẽ thừa lời vì vốn dĩ anh là người nghệ sĩ biết chăm chút cho việc hóa thân. Nhưng ở "Vườn nho đắng", bản dựng của đạo diễn Ái Như lại là một chuyện khác. ...Xem tiếp
 

Vườn nho đắng hóa ngọt ngào

Sân khấu Hoàng Thái Thanh vừa ra mắt vở kịch Vườn nho đắng (tác giả Mỹ Dung, Hoàng Thái Thanh, đạo diễn Ái Như) với thông điệp nhân quả, hận thù thật rõ ràng, nhưng cái hậu là sự ngọt ngào của vị tha, tình yêu, tình mẹ… ...Xem tiếp
 
Xem tất cả bài viết...

NSƯT Thành Hội: Độc chiêu của người cha

Có thể là chuyện lạ và cũng khó tin, khi một tên ăn cướp khét tiếng đã có ba đời tàn ác, bất thiện, bỗng một ngày giật mình nghĩ đến thân phận. Hắn muốn đứa con sắp được sinh ra phải được học hành, danh giá. Thoạt đầu cái lý của hắn vẫn là tham vọng và dục vọng của một kẻ cướp: “Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”.

Câu tục ngữ dân giã được tác giả đưa vào miệng một tên ăn cướp có chút mai mỉa, nhưng hợp tâm tính và lý giải của gã: Biết đâu con gã nếu được học hành đỗ đạt thành quan, trở thành quan tham thì cũng là ăn cướp nhưng “sang trọng” hơn đời gã.

Trong vai tên cướp giết người không gớm tay, Tư Chớp - NSƯT Thành Hội không đơn thuần vẽ lên hình ảnh man rợ của một sát thủ anh chị. Qua từng diễn biến kịch tính của câu chuyện, anh đã mở thêm phần đời dằn vặt và khát khao rất con người của tên cướp. Hơn ai hết, hắn hiểu rõ mình là một người không lương thiện và không thể dạy con thành người tử tế. Hắn tráo con mình vào gia đình thầy đồ mong con được học nên người. Cái hay là anh không khoa trương những màn đấu võ, mà biết nhu cương đúng lúc. Tướng cướp của Thành Hội nhìn tới một tương lai mình sẽ có ngày yếu thế, vì thế hắn biết nương đàn em, hạ nhiệt cho thằng con Phi Long bất trị của mình. Anh làm khán giả chú ý đến hắn với một chút tò mò. Một chút bâng khuâng khi thấy hắn líu quíu bước đến ngó vào cửa nhà thầy đồ trộm ngắm thằng con mình với nụ cười nửa miệng như mếu và ánh mắt hy vọng, vui sướng của một người cha không dám ra mặt nhận con…

Cứ thế cái phần con người tử tế của tên tướng cướp lộ dần ra. Cảnh sau, hắn khúm núm đến biếu cụ đồ vàng bạc như một sự trả nghĩa cho công thầy nuôi con, rồi bẽ bàng khi cụ đồ từ chối. Tự nhiên người xem dâng lên một chút xót lòng trước tâm tình của tên cướp. Bao nhiêu năm như thế gã muốn được sống trong ánh sáng ban ngày như một người cha bình thường để lễ thầy mà nào có được. Điều đó làm cho y khốn khổ và day dứt. Sự “oan oan tương báo” như một cái giá treo cổ vẫn lơ lửng trên đầu tên cướp. Hắn cố khỏa lấp tiếng đồn về một bóng ma ám ảnh cho mọi người xung quanh, nhưng gã không khỏa lấp được nỗi sợ hãi trong chính mình.

Cho dù cái kết của vở có cảm giác lộ hơn so với bản dựng trước, nhưng khán giả vẫn trong trạng thái thấp thỏm chờ: cái gì sẽ xảy ra với con người ấy? 15 năm theo sát sự khôn lớn nên người của con, dường như con người tên cướp cũng đang “tự lọc máu” dần. Thành Hội đã làm cho lòng khán giả chùng lại: bên trong sâu thẳm kẻ giết người hung bạo vẫn còn ẩn dấu nhân cách đồng loại. Cái bản ngã con người: trắng-đen, trái-phải vẫn còn rạch ròi trong người gã. Trong tích tắc này, cuộc sống này, hắn sẽ là người tử tế, lương thiện; nhưng trong tích tắc kia, cuộc sống kia hắn sẽ dễ dàng gây nên tội ác? Câu trả lời bật ra trong lòng người. Sự thú vị của sân khấu và nghệ sĩ là ở đấy. Chính sự mong manh và cheo leo của mảng miếng diễn tâm lý này NSƯT Thành Hội đã đưa vai diễn lên điểm đỉnh của nó.

Trong cảnh Tư Chớp hả hê reo lên với niềm vui con mình sắp thành đạt làm quan, cũng là lúc câu nói dân gian cửa miệng ai đó đột ngột thốt lên: cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan, thì mặt hắn cau lại, hắn gạt phắt đi. Trong thâm tâm, hắn muốn chối bỏ cuộc đời ăn cướp – cải tà gột rửa từ tâm. Đây chính là điểm sáng nhân văn của vở, đẩy câu chuyện đi sang một giá trị mới. Nhân vật phản diện bỗng có sức nặng và sự thuyết phục mạnh mẽ, vì sự mới mẻ và có giá trị.

Ở cái vế thứ hai trong vai trò người cha, so thằng Nhân con mình được thầy đồ nuôi dạy tử tế, với Đức – con thầy đồ bị hắn đánh tráo lớn lên thành một kẻ tồi tệ, tên cướp thoáng chút bối rối, không hiểu “tại sao một đứa trẻ dòng dõi thông minh như vậy lại không còn chút gì của dòng dõi?”. Đây chính là thông điệp mà tác giả gởi đến cho vở: Những đứa trẻ sinh ra trên đời đều giống nhau, nhưng nếu được nuôi dưỡng trong mội trường tử tế thì sẽ thành người tử tế. Chính nhân cách sống của cha mẹ quyết định sự phát triển và hình thành nhân cách con cái. Điểm mới và lạ nhất của vở Bàn tay của trời là sự cảm hóa tội ác. NSƯT Thành Hội rất kỹ trong diễn biến chiều sâu tâm lý của nhân vật đã làm sáng vai diễn, đẩy cao giá trị nhân văn của vở thật tuyệt vời.

Bi kịch cuối cùng, khi tác giả để chính con trai đầu lòng của Tư Chớp giết chết em trai mình và Tư Chớp chọn cái chết bằng độc dược. Một cái chết cảnh báo mang tính thức tỉnh. Thâm tâm người xem thấy đau quá, nó giống như một án tử cho một người đã nhận thấy tội lỗi. Cuộc đời vẫn xảy ra như vậy. Liệu có một lối mở nào khác hơn cho số phận nhân vật không? Bởi vẫn biết đây là kịch…

Việt Nga

(Theo Báo Sân khấu)

 

(Bình luận bên dưới của bạn sẽ được gửi trực tiếp đến chúng tôi)
Sân khấu kịch Hoàng Thái Thanh xin chân thành cám ơn những đóng góp ý kiến từ phía Quý khán giả.

Xem tất cả vở diễn >>
 
Trang chủ | Giới thiệu | Tin tức | Lịch diễn | Vở diễn | Nghệ sĩ | Thư viện hình | Liên hệ |
Số lượt truy cập:
Copyright © 2011 Sân khấu Kịch Hoàng Thái Thanh
CÔNG TY TNHH DỊCH VỤ GIẢI TRÍ THƯƠNG MẠI CÂY VÀ ĐẤT
Địa chỉ: 6A Phan Xích Long, P.3, Q.PN, TP.HCM
Mã số thuế: 0310820348